🌑 Thế Tử Tuyệt Tình
Sau này tại Tuyệt Tình Cốc bị Lý Mạc Sầu ném đi làm vật đệm chân để thoát khỏi bụi hoa tình mà chết. Lục Vô Song: Là con gái Lục Lập Đỉnh, bị Lý Mạc Sầu bắt đi nhưng không giết chết, nhờ khéo léo nên được Lý Mạc Sầu nhận làm đệ tử.
Masanobu bị suy giảm ham muốn đột ngột, anh không còn thích tự sướng và cũng bị rối loạn xuất tinh. Sau nhiều nỗ lực điều trị, Masanobu đã có một cậu con trai vào năm 2015. Hiện tại, anh đang cùng công ty phát triển các kế hoạch, sản phẩm giúp nam giới gặp vấn đề rối loạn xuất tinh vượt qua tình trạng này.
TOP 7 truyện ngôn tình hiện đại nhẹ nhàng ấm áp tuyệt hay không thể bỏ qua (List truyện mới) Tình yêu của anh, thế giới của em - Bản Lật Tử Bản Lật Tử. Thể loại: Ngôn tình hiện đại, nhẹ nhàng, ấm áp, sủng ngọt, ngọt văn, giáo sư đại học, HE
Điều này nhằm lấn át bớt phần xấu của cặp tuổi Tứ Tuyệt đồng thời bổ trợ thêm những điều tốt lành, gia tăng may mắn giúp cuộc hôn nhân được êm ấm, hòa thuận và hạnh phúc hơn. 3.2. Hóa giải tuổi Tứ Tuyệt bằng cách chọn năm sinh con Nếu bố mẹ phạm tuổi Tứ Tuyệt cũng có thể dùng năm sinh của con để hóa giải.
Chị @cariga ơi, chị xem giúp tình duyên, lấy mộc làm tài, như thế tài quan bệnh tử tuyệt, dù thân mạnh, có kiến lộc cũng không giàu nổi, tài, quan mà từ tử bình nói đến là tài quan thuộc phạm trù bên ngoài, bởi vì bạn đi trên đất kim thì kim làm chủ, mộc hoả làm
Từ điển Trần Văn Chánh. ① Điều suy nghĩ trong lòng, ý, ý tưởng: 意 合 心 投 Ý hợp nhau lòng phục nhau; ② Ý muốn, ý hướng, ý nguyện, nguyện vọng: 人 意 Ý muốn của con người; 這 是 他 的 好 意 Đây là lòng tốt của anh ấy; ③ Ý, ý nghĩa: 詞 不 達 意 Từ không diễn
Chương 230: Tình thế nguy cấp. Bất quá, đối với mình gia Chân Vũ Cảnh cường giả, bọn họ là có lòng tin tuyệt đối, vô luận Ngô Thần một cụ Phù khôi mạnh mẽ đến mức nào, cũng tuyệt đối không thể nào là phú đối thủ cũ, cũng không khả năng cứu vãn được Ngô
Đọc truyện Độc Y Thế Tử Phi Tuyệt Sắc của tác giả Ngấn Nhi, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. vậy mà không cẩn thận kéo đến tình nhân trong mộng của mọi nữ nhân trong kinh thành, Long thiếu gia, Thể Tử của Long Hậu phủ, Long thế tử kia biết chuyện vui vẻ
Tinh HoaTin tức thời sự 24h, tin nhanh, tin mới - Chuyện tâm linh, bí ẩn, cuộc sống "Quân tử tuyệt giao, vì thế nên mới có cái gọi là tuyệt giao. Những người không hiểu biết, khi cắt đứt quan hệ sẽ to tiếng ầm ỹ, thậm chí động tay động chân, cuối cùng thề
jKJTBMo. Trong Nhàn Nguyệt Các, trở về phòng mình, bàn tay cầm thánh chỉ của Như Ca cơ hồ ướt đẫm, lòng ngũ vị tạp trần, không ngờ người kia lại cầu thánh chỉ ban hôn để chứng minh lời nói của thị nhận lấy thánh chỉ, nghiên cứu đi nghiên cứu lại từng chữ một. Thánh chỉ này có nghĩa là nữ nhi sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi rồi. Liệt thị vui buồn lẫn lộn, vui là vì nữ nhi không phải làm thiếp cho công tử Kim Lăng Hầu phủ, lo chính là Cẩm Thân vương phủ là nhà quyền quý số một ở Đại Chu, gả vào đó sống không dễ, huống chi vị thế tử kia tính tình......hung bạo như vậy. Hiển nhiên một phen thể hiện vừa rồi của Tiêu Dạ Huyền đã để lại một chút ám ảnh cho nhạc mẫu tương thị nắm chặt tay Như Ca hỏi “Ca nhi, con nói cho mẫu thân biết, sao đột nhiên hoàng thượng lại hạ chỉ ban hôn cho con và Cẩm Thân vương thế tử? Có phải có nhầm lẫn gì không?” Thấy khuôn mặt sợ hãi của mẫu thân, Như Ca dẫn Liệt thị và Vân Kiệt đang tràn đầy hiếu kỳ tới ghế ngồi xuống, kể hết chuyện cứu người cách đây 4 năm, do dự một chút cũng kể lại lời người kia đã hứa. “Cổ độc Vân Cương........” sau khi nghe xong, Liệt thị biến sắc, nữ nhi tiếp xúc với cái gì đó đã vượt ra khỏi tưởng tượng của Liệt thị. Đối với cổ độc, Liệt thị chỉ tình cờ nghe được từ miệng người phụ thân quá cố một lần. Mẫu thân Liệt thị là đại phu, từng đến Vân Cương một lần, bị người nuôi cổ độc ở Vân Cương hãm hại rơi vào một mật động. Trong lúc hái thuốc chữa thương ở mật động đó, vô tình thấy được một gốc thái tuế ngàn năm có một không hai trên thế gian. Chẳng những cổ độc trên người đã tiêu tán toàn bộ mà thân thể cũng không sợ cổ độc nữa. Ngày trước, lúc nghe phụ thân kể lại, Liệt thị cứ tưởng cha già vì quá nhớ mẫu thân mà bịa ra một câu chuyện truyền kỳ, ai ngờ là thật, mà nhờ đó mang đến một mối hôn sự không ngờ cho nữ nhi mình. Trầm mặc hồi lâu, Liệt thị mới tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra ở tiền viện, Liệt thị trìu mến vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của Như Ca, mắt ngấn lệ “Nếu có thể, mẫu thân mong con gả cho một người bình thường. Nhưng mà toàn bộ do trời định, không thể cưỡng cầu. Huống chi chuyện hôm nay đã nhắc nhở mẫu thân, tổ mẫu và phụ thân con đều là người vô tình, trong nhà này, mẫu thân lại không che chở được con. Cẩm Thân vương thế tử nhìn có vẻ hung dữ một chút, nhưng có thể thấy được đối với con cực tốt. Mà thánh chỉ đã ban, việc mẫu thân có thể làm bây giờ là thắp hương cầu phúc cho con, phù hộ hai con cả đời hạnh phúc bên nhau.”Liệt thị hiểu rất rõ, thánh chỉ ban xuống, không thể tránh được. Hơn nữa, với thân phận tôn quý dường ấy mà đối phương có thể cam kết như vậy, đúng là một nam nhân đáng để nữ nhi phó thác cả đời. Vân Kiệt nghe tỷ tỷ kể lại, đối với vị tỷ phu tương lai nhiều lần che chở cho tỷ tỷ ở trước mặt mọi người kia tràn đầy thiện cảm, mấy vị sư phụ dạy võ cực kỳ sùng bái thế tử, thường thường kể lại những chuyện lúc thế tử chinh chiến trên sa trường oai hùng thế nào, vả lại còn nghe nói vị tỷ phu tương lại này khác hẳn những con cháu nhà quyền quý khác, người làm trong phủ đều là gã sai vặt, không giống phụ thân mình, di nương, thông phòng quá trời. Tỷ tỷ gả cho một tỷ phu như vậy sẽ không bị khi dễ, còn nếu như bị khi dễ........ Nghĩ đến đây, Vân Kiệt kéo tay áo Như Ca, nghiêm túc nói “Tỷ, Vân Kiệt nhất định càng thêm cố gắng tập võ, tương lai nếu tỷ phu có lỗi với tỷ, mặc kệ hắn là ai, đệ cũng sẽ không tha cho hắn”. Nói xong còn quơ quơ thanh đao ngắn bên hông. Thấy động tác của Vân Kiệt có chút giống thổ phỉ, Như Ca cười nói “Được, đến lúc đó tỷ tỷ phải nhờ Vân Kiệt làm chủ rồi.” Liệt thị mỉm cười nhìn hai tỷ đệ tình cảm thân thiết, chợt cảm thấy đã đủ rồi, mình mặc dù không gặp được một phu quân tốt nhưng lại có hai đứa con ngoan như vậy, nếu không biết đủ, trời cũng sẽ giận. Mà ở một góc phòng, Tuyết Lang liếc Vân Kiệt quơ quơ đao nhỏ, khẽ nhếch miệng, trong đôi mắt xanh ngọc hình như mang theo một chút khinh bỉ, giơ giơ móng vuốt của mình lên, sau đó nhanh chóng tiếp tục giả vờ ngoan hiền nằm sấp. Tây viện, trong Ninh Phúc Đường, lão phu nhân mãi đến giờ mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Giang di nương hỏi, “Vừa rồi ta không nghe nhằm chứ, tứ nha đầu được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử hả?” Giang di nương đỡ lão phu nhân ngồi xuống, cười nói “Đúng ạ, thiếp thân dẫn Như Long về nhà mẹ đẻ một chuyến, trong phủ lại có chuyện vui lớn như vậy, thiếp thân đã biết tứ tiểu thư là người lợi hại, chẳng ngờ vớ được cả Cẩm Thân vương thế tử, kể ra vị kia ở Nhàn Nguyệt Các giấu diếm giỏi ghê, một chút tin cũng không nghe được”. “Đúng vậy, ngay cả ta cũng bị gạt”, lão phu không vui nói. Lòng thầm oán giận Liệt thị, nếu biết chuyện, hôm nay mình đã chẳng mở miệng muốn giao Như Ca cho Kim Lăng Hầu phát tiết oán hận, nếu nha đầu kia ghi hận, ngày sau làm sao được hưởng thứ nãy Giang thị núp ở sau phòng nghe lén, ở Ngọc phủ nhiều năm làm sao lại không biết rõ tính tính của lão phu nhân, cũng chỉ là một lão thái bà ích kỷ mà thôi. Lại nói lão phu nhân mà ầm ĩ với Nhàn Nguyệt Các mình cũng chẳng được lợi gì. Thấy lão phu nhân mặt ủ mày chau, liền ai ủi “Cẩm Thân vương thể tử rất được hoàng thượng tin yêu, ngài không thấy ngay cả thái giám bên người hoàng thượng cũng rất kính trọng thế tử đấy sao. Tương lai tứ tiếu thư gả đi, ngài là tổ mẫu, chẳng phải là được hưởng phúc lây?” Lão phu nhân nghe vậy, tâm tình tốt hơn rất nhiều, đúng ha, mình là tổ mẫu của tứ nha đầu, nó gả vào vương phủ thì thế nào, chẳng lẽ quên gốc quên gác được. Lúc này ở Đông viện, quá nhiều chuyện liên tiếp đả kích làm Lý thị lòng như lửa đốt, vội vàng mời đại tẩu đến bàn bạc. Hầu phủ và nhà đại ca có mối làm ăn, thế nào cũng có chút tiếng nói, muốn nhờ bên đại ca đi thương lượng thử xem hôn sự của Bảo Oánh có hi vong gì không. Đồng thời thúc giục Ngọc Bảo Oánh nhanh chạy đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Lâm. Ở Âu Dương gia Hầu phu nhân Tưởng thị luôn luôn là người nói một không hai, Hầu phu nhân vô cùng yêu thương Âu Dương Lâm, chỉ cần Âu DươngLâm nháo muốn Bảo Oánh làm chị dâu, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ nghe theo, đến lúc đó mọi chuyện lại ổn ngay! Bằng không, mình đã khoe hết với các quý phụ kia rồi, giờ không được, ngày sau làm sao ngẩng đầu nổi. Nhận được tin, tướng quân phu nhân vội vàng chạy tới, sau khi hiểu rõ lập tức về phủ nói với Phủ Viễn tướng quân Lý Lập. Lý Lập nghe xong chạy ngay đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Thiệu. Vừa tới cửa lớn Hầu phủ đã thấy cháu gái Ngọc Bảo Oánh bị người đuổi ra ngoài, khóc đến mức gọi là ruột gan đứt từng khúc. Lòng đầy căm phẫn, Lý Lập muốn vào tìm Âu Dương Thiệu tranh luận, liền bị gã sai vặt nói cho biết, công tử Hầu phủ đã đi dưỡng thương, hiện không có trong phủ, sau đó đóng rầm cửa, ngăn Lý Lập bên ngoài. Nhìn cửa Hầu phủ khép chặt và khuôn mặt khóc đến phấn son trôi hết lộ ra những vết sẹo xấu xí của Ngọc Bảo Oánh, nhất thời Lý Lập có dự cảm chẳng lành. Lúc về tới phủ, liền phát hiện các chưởng quỹ những cửa tiệm nhà mình đang nhao nhao đứng chờ ở cửa, tất cả đều một bộ sứt đầu mẻ trán. Thì ra, những đơn đặt hàng đều là do Âu Dương Thiệu giới thiệu tới, bỗng nhiên giở chứng, trả hàng lại. Hàng này hơn phân nửa là tiền để dành của phụ thân, còn lại là tham ô quân phí mới có được. Nháy mắt Lý Lập té ngồi xuống đất, người đầy mồ hôi. Tức thì chạy đến Kim Lăng Hầu phủ muốn tìm người liên lạc với những mối đặt hàng là Âu Dương Thiệu hỏi cho ra lẽ. Chưa kịp nói gì, Kim Lăng Hầu đã giành nói trước, “Con ta ở Ngọc phủ đi nửa cái mạng, còn nhớ được buôn bán gì nữa. Vả lại những đơn hàng này lúc trước là đại công tử của phủ tướng quân ký, nếu có vấn đề gì tuyệt đối không thể đổ lên Hầu phủ!” Đối với nhi tử đã ăn đan dược ăn tới mức vô tri vô giác, Lý Lập còn có thể mong chờ gì được, vị tướng quân này cũng chẳng biết mình về tới nhà bằng cách nào, vừa vào cửa liền tìm Trương Thiên Sư đạo hạnh cao thâm kia khắp nơi, hi vọng có phương pháp giải quyết, nhưng vị Trương Thiên Sư kia đã sớm biến mất vô tung, thế này mới biết mình bị lừa, Lý Lập lập tức ngã được tin, Lý thị lửa giận ngút trời, thấy Ngọc Bảo Oánh khóc lóc ỉ ôi bên cạnh, bực mình nói “Không phải ngươi nói Âu Dương Thiệu thích ngươi sao? Giờ thì tốt rồi, ngoại công và cửu cửu bị ngươi liên lụy thành thảm! Còn ở đây khóc lóc gì nữa!” Giờ phút này Ngọc Bảo Oánh làm gì còn tâm tư để ý tới những chuyện như vậy, chỉ biết hôn sự của mình không thành, bụm mặt gào khóc “Âu Dương công tử rất thích nữ nhi, nhất định là bị Như Ca và cái thế tử bỏ đi kia khi dễ nên hiện tại mới không thấy bóng dáng, chỉ cần chàng trở lại là tốt rồi, không phải chỉ là mấy mối buôn bán thôi sao? Hầu gia cũng đã nói là do biểu ca ký với người ta mà không xem kỹ nên mới biến thành như vậy, chỉ cần Âu Dương công tử trở lại mọi chuyện sẽ được giải quyết.”Hồ ma ma nghe Ngọc Bảo Oánh lý sự cùn, chỉ biết than thở, cũng không dám nói thẳng Âu Dương Thiệu là một tên lừa gạt, chỉ có thể nói “Nhị tiểu thư sao còn chưa rõ, Âu Dương công tử đã nói thẳng không có ý gì với tiểu thư hết, cứ cho là bị thương, vẫn có thể gặp người mà. Rõ ràng là không muốn gặp tiểu thư! Hắn chính là gặp dịp thì chơi thôi, tiểu thư.........” Hồ ma ma chưa nói xong, đã bị Ngọc Bảo Oánh hung hăng cắt ngang “Bà lão ngu xuẩn! Bớt nói xen vào, bản tiểu thư không cần người quản, Trương Thiên Sư đã xem cho bản tiểu thư rồi, ta và Âu Dương công tử có duyên phu thê ba đời, nếu bà còn nói bậy nữa, bản tiêu thư liền thưởng hèo”. Nghe vậy, Hồ ma ma trầm mặc, Lý thị giận dữ nói “Tên Thiên Sư quỷ sứ gì kia mà ngươi cũng tin, hiện tại hắn đã biến mất không thấy tăm hơi rồi. Ngươi nhìn lại bộ dáng hiện giờ của mình thử xem, người không ra người, ngợm chẳng ra ngợm, nam nhân nào sẽ thích, chỉ có mình ngươi vẫn tự huyễn hoặc mình, nằm mộng giữa ban ngày mà thôi!”. Nếu sự việc tham ô quân phí bị lộ, Lý gia coi như xong, cứ cho là mình sinh được trưởng tử, nhưng không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, cũng không sống tốt mạo là nỗi đau của Ngọc Bảo Oánh, giờ nghe được Lý thị nói không lưu tình chút nào, Ngọc Bảo Oánh liền giống như mèo bị đạp đuôi, xù lông “Mẫu thân chê nữ nhi xấu xí, nữ nhi biến thành bộ dáng này chẳng phải do mẫu thân sao, nếu ban đầu mẫu thân chịu lấy tiền cứu nữ nhi thì sao nữ nhi biến thành cái dạng này, vài ngày trước lúc nhận quà tặng sao không thấy mẫu thân đối xử với nữ nhi như vậy. Hu hu.........nữ nhi cho mẫu thân biết, nếu không gả được cho Âu Dương công tử, nữ nhi liền tự tử!” Nói xong, Ngọc Bảo Oánh vừa khóc vừa chạy ra ngoài, để lại Lý thị giận đến không thở nổi. “Phu nhân, ngài phải nghĩ biện pháp đi, lão nô thấy tiểu thư Bảo Oánh bướng lên rồi, thứ cho lão nô nói rủi, lỡ như tiểu thư Bảo Oánh gây ra chuyện gì thật, rốt cuộc cũng là phu nhân khổ mà thôi!”, nói cho cùng vẫn là nhìn Ngọc Bảo Oánh lớn lên, Hồ ma không so đo những lời Ngọc Bảo Oánh vừa nói, còn nghĩ thay nàng ta. Lý thị sao lại không biết Hồ ma ma nói có lý, bóp bóp trán, cực kỳ mệt mỏi nói “Ta sao lại không biết, để ta suy ngĩ đã.” Gần tối, bị đại nha hoàn bên cạnh Lý thị mời đến Đông viện, Như Ca ngồi đợi thật lâu, mới thấy Ngọc Bảo Oánh và Lý thị được Hồ ma ma dìu đi ra. Nhìn Như Ca, Lý thị lại cảm giác lửa giận bốc lên đầu, nữ nhi mình một lòng trèo cao lại không được, gây ra trò cười, tiểu tiện nhân này lại bỗng chốc trở thành Cẩm Thân vương thế tử phi, rốt cuộc ông trời có mở to mắt không đây? Nhớ đến mục đích kêu Như Ca tới, Lý thị bày ra vẻ mặt hòa ái dễ gần cười nói “Như Ca à, hai ngày trước đích mẫu nhất thời hồ đồ mới đùa vài câu trước mặt Kim Lăng Hầu, con đừng để trong lòng. Mẫu tử con là do chính ta xin lão gia cho về Ngọc phủ, đích mẫu xem như là thật tốt với mẫu tử con, hôm nay con sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi, cần phải quan tâm nhiều đến tỷ muội trong nhà nha!” Như Ca nghe xong, nhíu mày nói “Ý đích mẫu là?” Hai ngày trước còn la hét muốn đánh mình một 100 trượng, giờ biết mình được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử liền mặt dày chạy lại thân thiện, là do mình dễ bị bắt nạt quá sao. Lý thị trừng mắt liếc Ngọc Bảo Oánh đang nôn nóng kéo ống tay áo mình, lấy giọng kẻ cả khuyên bảo “Như Ca, làm người không thể quên gốc, ngày sao ngươi gả cho thế tử, cả đời vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết. Không thể quên tỷ muội trongnhà! Chuyện nhị tỷ ngươi chắc ngươi đã nghe, lại nói hôn sự này không thành đều là do con sói của ngươi gây họa, nếu không do nó cắn Âu Dương công tử bị thương, chọc giận Âu Dương công tử, hôn sự của hắn và Bảo Oánh đã là ván đã đóng thuyền. Giờ chuyện thành như vậy, tin chắc trong lòng ngươi cũng áy náy. Như vầy đi, ngươi bảo thế tử vào cung cầu hoàng thượng hạ một thánh chỉ ban hôn cho tỷ tỷ Bảo Oánh của ngươi và Âu Dương công tử, về sau đích mẫu sẽ đối đãi ngươi như là chính nữ.” Mặc dù biết thế này có chút kỳ quặc, nhưng Ngọc Bảo Oánh đòi sống đòi chết, tình cảnh Lý gia lại như thế, Lý thị thật không có biện pháp khác. Nha đầu chết tiệt này giờ là thế tử phi, mình hứa đối xử tốt với nó, nó phải biết nhớ ơn mà báo đáp. Hầu phủ cũng nể nó là thế tử phi mà không dám quá bạc đãi Bảo Oánh. Đã là quan hệ thông gia, chuyện Lý gia chính là chuyện của Hầu phủ, Âu Dương Thiệu còn không đứng ra giải quyết hay sao? Tương lai Bảo Oánh sinh trưởng tử, đứng vững ở Hầu phủ, hết thảy đều viên mãn! Như Ca nghe xong, tức cười nói “Đối đãi như chính nữ? Đích mẫu chẳng lẽ đang nói mớ sao? Nhị tỷ đối với Như Ca thế nào, Như Ca không cần phải nói nữa, tỷ muội như vậy, Như Ca cũng không dám muốn. Về phần thánh chỉ ban hôn, Như Ca tự thấy mình không có bản lĩnh lớn đến thế.” Hai ngày nay các cửa hiệu của Lý gia lần lượt ra đi, sợ là đã bị Âu Dương Thiệu sắp đặt hết rồi, bây giờ đã đến bước đường cùng. Hiện tại Lý thị còn mơ tưởng hão huyền gả Ngọc Bảo Oánh vào Hầu phủ, thật không biết là ngây thơ quá mức hay là ngu quá mức, không, chỉ sợ là không dám đối mặt thực tế. Về phần thân phận chính nữ gì đó, Như Ca đã sớm không thèm để ý rồi.
Vệ phu nhân không hổ là chủ mẫu, một tay quản gia, cơn sợ hãi ban đầu qua đi, bà nhanh chóng tỉnh táo lại. Bà nhìn ra ngoài, nghiêm khắc hạ lệnh cho đám nha hoàn đang ngồi chơi trong sân canh cửa nẻo kỹ lưỡng, sau đó mới kéo tay Vệ Giai Quân nhỏ giọng hỏi "Con nói thật sao? Chuyện con bị kẻ xấu hãm hại có ai biết hay không?" Vệ Giai Quân lắc đầu, "Chuyện này không ai biết, nữ nhi cũng không thấy mặt kẻ xấu, song chuyện đã xảy ra là thật." Nàng cúi đầu xuống nhỏ giọng nói tiếp "Sau khi trở về, nữ nhi phải nằm trên giường hai ngày, không dám nói cho ai, nói dối Thúy Vũ và Hoàng Thường là mình nhiễm phong hàn." Việc này ban nãy Vệ phu nhân đã nghe hai nha hoàn bẩm báo, nhưng bà lại không biết nội tình bên trong. Trầm mặc một lát, bà mới nói "Nếu là sự thật, con không thể gả ở Kinh thành được. Hay là để phụ thân con tìm một nhà khá giả ở Sa thành, gả con đi xa một chút." Sa thành là biên thành, dân đen thô lỗ, không quá quan tâm đến trinh tiết nữ tử. Dựa vào dung mạo Vệ Giai Quân, tìm một nhà sung túc bên kia không khó. Vả lại phụ thân nàng là quan lớn nhất Sa thành, phu gia hẳn sẽ không dám đối xử tệ với nàng. Vệ Giai Quân kiên quyết lắc đầu, "Mẫu thân, con sợ. Mẫu thân đồng ý yêu cầu của nữ nhi đi ạ, để nữ nhi xuất gia tu hành, sau này không bị giam cầm trong bốn bức tường nội trạch. Mẫu thân muốn gặp con, lúc nào cũng có thể gặp được, chúng ta sẽ được ở gần nhau dài lâu. Vệ phu nhân ôm lấy nàng, bà rơi nước mắt, "Con ngoan, đều do mẫu thân không tốt, không ngờ Hoài Ân Tự lại có kẻ xấu. Việc này không thể báo quan, cũng không thể xem như không có chuyện gì. Chỉ khổ cho con." Vệ Giai Quân khuyên giải một phen, cuối cùng cũng khuyên được mẫu thân nhà mình. Hai người quyết định tiếp tục để nàng ở lại Hoài Ân Tự, Vệ phu nhân phải trở về gấp hồi lại hôn sự với mấy nhà kia. Đành nói nàng bệnh chưa khỏi, thậm chí là rất nặng, cần ở gần nương nhờ ân huệ Phật tổ, dựa vào bệnh tật trải sẵn đường cho con đường tu hành sau này. Tuy nói việc của mình, mình tự biết nặng nhẹ, song chuyện thất trinh nhất định không thể để cho bất kỳ ai biết được, bằng không thì dù có xuất gia, cũng sẽ bị người đời chỉ chỉ trỏ trỏ. Trước khi đi, Vệ phu nhân cẩn thận dặn dò lần nữa, không cho phép nàng rời khỏi tiểu viện, kẻo lại gặp kẻ xấu, bà vẫn chưa yên tâm, để lại thêm hai nha hoàn rồi mới hồi phủ. Giải quyết xong chuyện này, Vệ Giai Quân nhẹ nhàng thở ra. Thái độ của mẫu thân tốt hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều, chỉ cần vượt qua quãng thời gian này, từ từ trì hoãn, thấy nàng sống không tệ, nàng tin mẫu thân sẽ hoàn toàn yên tâm. Hai ngày trôi qua trong bình yên, Vệ phu nhân lại đến lần nữa. Lần này tới, sắc mặt Vệ phu nhân vui mừng thấy rõ. "Mẫu thân." Vệ phu nhân ôm nàng, "Con ngoan, không ngờ con đã tìm được đường sống trong cõi chết." Vệ Giai Quân choáng váng, ý mẫu thân là gì? Thấy nàng như thế, Vệ phu nhân cười nói "Con đã nói vậy, mẫu thân đành phải từ chối ba mối hôn sự kia, nào ngờ Uy Viễn Hầu Phủ phái người tới cửa. Mẫu thân vốn định từ chối luôn, nhưng bà mối cứ khăng khăng kéo mẫu thân vào nhà nói chuyện, về sau bà ta nói nhỏ vào tai mẫu thân một câu, nói là thế tử đã làm chuyện có lỗi với con, cho nên vô cùng thành ý cầu thân." Vệ Giai Quân há hốc mồm, sau đó nàng giật mình thốt lên "Mẫu thân, nữ nhi bị kẻ xấu hãm hại, nếu thật sự là thế tử Uy Viễn Hầu Phủ làm, vậy hắn không phải người tốt." Vệ phu nhân vỗ vỗ tay nàng, "Chuyện này mẫu thân đã nghĩ tới, nghe xong mẫu thân lạnh mặt đuổi bà mối ra khỏi phủ. Ai ngờ trong cùng ngày hôm đó, đích thân vị thế tử kia chạy đến nhà chúng ta, tìm mẫu thân thưa rõ việc này. Hắn nói hắn bị người ta gài bẫy, chính là chuyện Tứ hoàng tử ngày ấy. . . Hắn không may bị vạ lây, may mắn kịp thời tỉnh táo, cũng đưa con rời khỏi đó." Tứ hoàng tử tụ tập bè phái dâm loạn, còn bị trưởng công chúa bắt tại trận, chuyện này lan truyền khắp Kinh thành, trở thành tấm bia người người gièm pha, Vệ phu nhân xâu chuỗi thời gian, phát hiện mọi thứ trùng khớp, hơn nữa dáng vẻ Thẩm Tĩnh Châu thể hiện hắn là một nhân tài, cao quý tuấn tú, thành tâm thành ý cầu xin, cũng chẳng biết có phải do nhạc mẫu nhìn nữ tế, càng nhìn càng hài lòng hay không. Nói đến quan hệ giữa Vệ gia và Uy Viễn Hầu phủ, quăng tám sào cũng không tới, song so với những nhà khác, chẳng những Uy Viễn Hầu Phủ không kém, mà ngược lại còn có phần nổi trội hơn. Uy Viễn Hầu vốn là tâm phúc của hoàng thượng, địa vị quyền thế chẳng thua kém ai. Càng đáng khen chính là bản thân Thẩm Tĩnh Châu, muốn văn có văn muốn võ có võ, tướng mạo tốt, quý nữ khắp Kinh thành, mấy ai không thích hắn? Nhưng chẳng hiểu tại sao hắn lại gạt hết các đối tượng nghị thân qua một bên. Đối với mối hôn sự này, Vệ phu nhân cực kỳ hài lòng, việc thành, nguy cơ của nữ nhi sẽ được hóa giải, còn có nữ tế tốt, tại sao không làm? Ngờ đâu, Vệ Giai Quân hoàn toàn không nghĩ như vậy. Vệ phu nhân khuyên can mãi, nàng vẫn chẳng chịu gật đầu, cứ khăng khăng nói hành động của Thẩm Tĩnh Châu vô cùng đáng ngờ. Không có cách nào, cuối cùng Vệ phu nhân đành nói một câu "Con ngoan, nếu con muốn hiểu rõ ràng, tra ra chuyện này, ngoại trừ gả cho hắn, con chẳng còn đường nào khác." Vệ Giai Quân kiên quyết lắc đầu, "Nữ nhi tình nguyện xuất gia." Không khuyên được nàng, Vệ phu nhân đành về trước. Bà nghĩ cứ từ chối thử xem sao, để xem rốt cuộc Uy Viễn Hầu phủ có bao nhiêu thành ý, nếu hắn lại đến cầu thân, vậy thì dù nữ nhi không muốn, bà cũng nhất quyết khuyên đến khi nữ nhi bằng lòng. Nữ nhi xinh đẹp bà yêu thương nâng trong lòng bàn tay, làm sao cam tâm để nó xuất gia. Vệ Giai Quân vô cùng yên lòng, nàng không chịu, mẫu thân nhất định không ép buộc. Chỉ cần Thẩm Tĩnh Châu biết khó mà lui, nàng có thể an tâm. Một đêm này, Vệ Giai Quân ngủ rất ngon. Mấy nha hoàn nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh, chỉ mình Thúy Vũ trực đêm. Thiện phòng nhỏ hẹp Thúy Vũ trải đệm ngủ trước giường nàng, chỉ cần trên giường có động tĩnh, có thể kịp thời hầu hạ. Đang ngủ say, đột nhiên Vệ Giai Quân cảm thấy cả người mình trầm xuống, mở mắt ra, nàng phát hiện có người đè trên người mình. Nàng sợ đến mức há mồm muốn thét lên, song một bàn tay kịp thời che lại. Người đè trên người nàng ngẩng đầu, ánh mắt tối như mực nhìn chằm chằm vào nàng. Ngọn đèn đêm trong góc khuất truyền đến ánh sáng mông lung, chiếu lên người hắn. Thẩm Tĩnh Châu, lại là Thẩm Tĩnh Châu. Hắn vào đây bằng cách nào? Thúy Vũ đâu, tiểu viện này nhiều người đến thế, không ai phát hiện hắn sao? Đúng rồi, võ công hắn cao cường như vậy, mấy nha hoàn làm sao phát hiện được. Vệ Giai Quân muốn tránh thoát, thế nhưng hắn đè quá chặt, nàng hoàn toàn không thể nhúc nhích. Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu kề sát vào tai nàng hỏi "Vì sao từ chối?" Mắt nàng trừng to, không rõ ý hắn là gì. Thẩm Tĩnh Châu nói tiếp "Cầu thân." Vệ Giai Quân lắc đầu theo bản năng. Nàng sợ Thẩm Tĩnh Châu quá rồi, không nói kiếp này, kiếp trước bị hắn tra tấn như vậy, yêu nhiều thế nào trải qua sự hành hạ cũng mất sạch, bây giờ nhìn hắn, nàng chỉ cảm thấy sợ hãi. Khi bị giam cầm ở tiểu viện hẻo lánh đó, kỳ thật cuộc sống của nàng lúc đó vô cùng thư thái, không cần gặp hắn, không cần nhận lãnh ánh mắt thương hại hoặc cười nhạo của hạ nhân trong nhà. "Ngươi," Nàng lấy hết can đảm, "Ngươi đi đi, ta không cần ngươi chịu trách nhiệm." Gần trong gang tấc, gương mặt anh tuấn càng thêm rõ ràng, ánh nến yếu ớt chiếu vào người hắn, hòa tan vẻ lạnh lùng vốn có của hắn. "Tại sao không đồng ý?" Đáp án này, Thẩm Tĩnh Châu không ngờ tới. Kiếp đầu tiên, hắn đã giải quyết vấn đề như vậy. Đầu tiên tìm Vệ phu nhân nhận lỗi, sau đó tự mình đến cầu xin sự tha thứ của nàng, thuận lợi lập thành hôn sự. Tất cả mọi chuyện đều chiếu theo đó đi vào quỹ đạo, tại sao chuyện này lại khác với trong trí nhớ? Vệ Giai Quân chỉ lắc đầu, nàng có thể nói gì đây, hiện tại trong lòng nàng vô cùng hoảng hốt. "Nàng có vướng mắc gì, cứ nói ra, chúng ta cùng giải quyết." Hắn nhỏ giọng nói, nhưng lại thân thể lại cố ý nhúc nhích, tách hai chân nàng ra, cọ vật nam tính của mình vào giữa hai chân nàng, lồng ngực cũng ép xuống, đè lên ngực nàng, khiến núi non cao vút của nàng biến thành hai ngọn đồi nhỏ. Lòng Vệ Giai Quân ngập tràn sợ hãi, nàng không phát hiện động tác mờ ám của hắn, chỉ cố sức đẩy hắn ra, "Ngươi đi mau đi, nha hoàn của ta ngủ ở phía dưới, đánh thức muội ấy người sẽ trở thành kẻ trộm đấy." "Trộm cái gì, trộm hoa sao?" Thẩm Tĩnh Châu quấn một lọn tóc đen nhánh của nàng rồi đưa lên chóp mũi hít hà. Vệ Giai Quân đẩy hắn không nổi, đuổi hắn không đi, nàng bối rối bật thốt lên "Dù sao ta cũng không xuất giá, sau này cũng không quấn quít lấy ngươi, ngươi có thể yên tâm."
Vệ Giai Quân một thân cưỡi ngựa, hưng phấn đi ra Thường ở sau lưng nàng, xách váy một đường mau chóng đuổi theo "Tiểu thư, tiểu thư! "Vệ Giai Quân tiếp nhận ngựa từ người chăn ngựa dắt tới, nghiêng người nhìn nàng, cười nhạo "Hoàng Thường, kêu ngươi không đổi xiêm y, như vậy không chạy nổi đi! "Hoàng Thường tức giận đến trừng nàng vài cái "Tiểu thư người còn nói! " thấp giọng nói, "Người ở Sa thành mỗi ngày chạy ra bên ngoài như vậy, về sau trở về làm sao? thói quen khó sửa đổi a, tiểu thư! "Vệ Giai Quân biết nàng là muốn tốt cho mình, nhưng nàng có quyết định của chính mình "Ai nói ta phải trở về? "Hoàng Thường khẩn trương "Lẽ nào người còn có thể ở lại Sa thành cả đời? ""Cũng không có cái gì không tốt!" Vệ Giai Quân sải bước lên ngựa, "Trước tiên không nói, ta hẹn Hoa tiểu thư cùng Lữ tiểu thư các nàng săn thú, nhanh sắp muộn. "Nói xong, nàng mang theo vài thân vệ mà Vệ lão gia cho nàng, cưỡi ngựa Thường chỉ có thể giương mắt nhìn bóng dáng tiểu thư nhà mình biến mất, khổ não liên tục thở tớ các nàng dễ dàng giả trang, dọc đường ăn ngủ ngoài trời, rồi đến Sa đó tiểu thư như biến thành người khác vậy, một người ôn nhu im lặng trước đây, hiện tại mỗi ngày ra bên ngoài chạy, nào còn có dáng vẻ tiểu thư khuê nàng khuyên không được, lão gia còn dung túng, một chút biện pháp cũng không Giai Quân hiện tại rất vui dân Sa thành cởi mở, nữ tử xuất đầu lộ diện, căn bản không phải chuyện hiếm. Không cần mang khăn chùm đầu trên đường phố, không có việc gì cùng các tiểu thư xuất môn săn thú, nếu là có xem vừa mắt công tử, còn có thể in a relationship cái gì, Vệ Giai Quân rất thích nơi là nàng vừa mới học cưỡi ngựa không tốt lắm, săn thú cũng là xem các thân vệ đánh, nhưng điều này không cản trở nàng hưởng thụ không khí tự do!Kinh thành, ai muốn trở lại kinh thành!"Giai Quân, ngươi đã tới muộn!" đến địa điểm ước định, Hoa tiểu thư hướng nàng nữ tử nơi này, nói chuyện là có thể kêu, sẽ không giống như kinh thành như vậy, nói chuyện lớn tiếng một chút, đã bị nói không có khí chất."Nơi nào chậm, không phải là vừa vặn mới tốt sao? "Một đám nữ tử, hi hi ha ha vui có mấy người tỷ muội cùng công tử, cười bàng khi Vệ tiểu thư tới Sa thành, bồi tỷ muội đi săn thú và chơi đùa cùng đám công tướng quân đóng giữ ở Sa thành, mấy năm nay đem Sa thành kinh doanh vũ khí, cùng thổ bá vương không không khác biệt, các nhà luôn dốc sức làm vui lòng ái nữ hắn. Lại nói, vị này Vệ tiểu thư thật đẹp, ngày thường vừa trắng vừa mềm, ai thấy mà không muốn?Nếu là có thể chiếm được lòng Vệ tiểu thư mà gả cho, vừa được mỹ nhân vừa được lợi ích thực tế, công tử các nhà đều tận hết sức Giai Quân biết ý định của bọn họ, nhưng nàng không thèm để ý. Đời trước, nàng vẫn chạy theo Thẩm Tĩnh Châu, đã sớm quên tư vị được người theo đuổi là như thế nào. Hiện tại chúng tinh phủng nguyệt*, mới biết được chính mình cũng có rất nhiều người thích.*Chúng tinh phủng nguyệt - 众星捧月 - zhòng xīng pěng yuè được mọi người vây quanh theo nếu hợp ý, chọn một người gả cho cũng không tệ. Ở chỗ này, trước khi cưới thất trinh cũng không phải chuyện khó cứu vãn đùa một trận, các tiểu thư sôi nổi đi ra ngoài cưỡi ngựa, Vệ Giai Quân cũng đến Sa thành mới học cưỡi ngựa, Vệ lão gia cố ý cho nàng chọn một con ngựa cái ôn cảm giác nhanh như chớp này nàng rất thích, dường như đem tất cả phiền não đều vứt ra sau đầu, tự do tự tiểu thư muốn đua ngựa, Vệ Giai Quân theo góp vui, ngày hôm nay trạng thái nàng cực kỳ tốt, chạy chạy, đem những người khác đều quăng phía sau muốn dừng lại, mới phát hiện con ngựa chạy điên rồi, căn bản không nghe lời của nàng, mang theo nàng hung hăng xông về phía trước."Hắc Vân, dừng lại, dừng lại! "Vệ Giai Quân có điểm hoảng sợ, nàng học cưỡi ngựa không lâu, cưỡi ngựa chỉ có thể nói bình thường thấy Hắc Vân mang theo nàng vọt vào rừng cây, cành cây quất vào người của nàng, khiến tóc của nàng đều tán loạn."Dừng! Mau dừng lại! "Con ngựa căn bản không nghe lời, Vệ Giai Quân càng ngày càng hoảng sợ, điên cuồng khiến nàng đạp không nhiên, Hắc Vân dẫm vào một tảng đá nhô ra, Vệ Giai Quân từ lưng ngựa văng ra ngoài."A... "Nàng hốt hoảng ôm lấy đầu, trong tưởng tượng đau nhức nhưng không có phát sinh, mà là ngã vào một cái ôm, bình yên vô Giai Quân chưa hoàn hồn, nghĩ thầm, là thân vệ nào theo kịp? Thật là có năng lực, quay về sẽ bảo cha thưởng cho hắn!"Được rồi, thả ta xuống! " nàng cố gắng bình tĩnh biết người này căn bản không có ý tứ thả nàng xuống, mà là cúi xuống ở bên người nàng nói "Vệ Tam tiểu thư, nàng dùng xong liền vứt đi, thật vô tình! "Thanh âm quen thuộc này!! Vệ Giai Quân tóc gáy đều dựng lên, mạnh mẽ ngẩng đầu, quả nhiên là gương mặt của Thẩm Tĩnh Châu!"Ngươi, ngươi..." nàng lắp ba lắp bắp hỏi, đều nói không ra sao lại ở đây? Không phải nàng hoa mắt đi !Thẩm Tĩnh Châu buồn cười thấy nàng dụi mắt, nói "Nàng không có nhìn lầm, là ta."Vệ Giai Quân không thể chấp nhận hiện thực "Ngươi...ngươi không phải ở kinh thành sao? "Thanh âm ngoài bìa rừng vang lên, là thân vệ của nàng tìm tới rồi, hắn đưa mắt ra hiệu cho A Trạch, ôm Vệ Giai Quân lên ngựa của mình."Thẩm Tĩnh Châu! " Vệ Giai Quân kêu, "Ngươi làm gì vậy? Thả ta trở về! "Thẩm Tĩnh Châu quay người lên ngựa, đem cả người nàng ôm lấy trong lòng "Thích cưỡi ngựa? Đến, ta mang nàng đi."Ai muốn hắn dẫn theo, tên hỗn đản này! Vệ Giai Quân hầm hừ nghĩ muốn đấy hắn ra, nhưng là bị hắn quấn quá chặt chẽ. Hơn nữa, nàng cũng có chút sợ hắn, không dám lộn Tĩnh Châu mang theo nàng, ra khỏi rừng cây từ một đầu khác. Trước mắt là thảo nguyên bao la rộng lớn, hắn thúc vào bụng ngựa, giục ngựa đi độ này, so với nàng lúc trước còn nhanh hơn, bên tai tất cả đều là tiếng gió thổi, cái gì cũng không nghe Thẩm Tĩnh Châu sau lưng, đem nàng ôm vừng vàng, dù chạy nhanh hơn, đều cưỡi vững chạy, Vệ Giai Quân toàn tâm tập trung tinh thần."A a a, thật nhanh, sẽ ngã xuống! ""Sẽ không." Thẩm Tĩnh Châu ở bên tai nàng nói, "Có ta ở đây, sẽ ôm lấy ngươi. ""Có mương, phía trước có cái mương! "Hắn kéo dây cương, tuấn mã cất vó, bay vọt qua Giai Quân xoay người lại nhìn cái mương dài sâu kia, nghĩa lại vừa sợ, vừa cảm thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ, gắt gao bắt lấy ống tay áo hắn "Cái này, cái này cũng có thể nhảy qua? ""Như vậy đã là cái gì? " Thẩm Tĩnh Châu cười, hiện tại gương mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh, làm cho hắn nhớ tới dáng vẻ lần đầu tiên mang nàng đi cưỡi hắn quá gấp rồi, tiếc nuối đời thứ, làm cho hắn vội vã chiếm đoạt nàng, đã quên đời thứ nhất bọn họ là từ bồi dưỡng tình cảm mà bắt đầu."Thấy con sông kia sao? Ta mang nàng cưỡi ngựa qua.""Cái này không được? Con sông rộng như vậy! Nếu như té xuống thì làm sao? Thẩm Tĩnh Châu! "Ngay từ đầu, Vệ Giai Quân còn rất mâu thuẫn với hắn, sau đó nhìn thấy hắn chỉ là đơn thuần mang nàng cưỡi ngựa, hơn nữa cưỡi ngựa rất tốt, liền chỉ nhớ rõ hò hét kinh đến khi mặt trời ngã về Tây, người và ngựa đều chạy đã mệt, mới chậm rãi dừng Giai Quân đã không biết bọn họ ở nơi nào, chỉ biết là bọn họ chạy thật xa."Hu! " Thẩm Tĩnh Châu ghìm ngựa, chính mình nhảy người xuống ngựa trước, rồi đem nàng ôm Giai Quân thở hồng hộc, tóc tai rối bời. Ý thức được dáng vẻ mình bây giờ chật vật, nàng né tránh ánh mắt Thẩm Tĩnh Tĩnh Châu coi như cũng không biết, kéo tay nàng "Mệt mỏi rồi? Chúng ta đến bên kia nghỉ ngơi một chút."
thế tử tuyệt tình