🦄 Phim Mảnh Đất Lắm Người Nhiều Ma
Bộ phim do Angus MacLane đạo diễn kiêm biên kịch cùng với Jason Headley. Ngồi vị trí nhà sản xuất của phim là Galyn Susman. Trong phần này, Buzz Lightyear sẽ theo chân cảnh sát vũ trụ huyền thoại trong cuộc hành trình bước ra ngoài không gian cùng với một nhóm chiến binh đầy tham vọng và người bạn đồng hành là chú mèo máy Sox.
Trên đây là trích đoạn từ cuốn sách "Mảnh đất cuối cùng nơi người cha nằm lại" cuốn tự truyện của tác giả Nakamoto Teruo do Hoàng Long dịch.Quyển sách là những dòng hồi ký dựa trên cứ liệu lịch sử tìm lại hình bóng người cha đã hy sinh với tấm lòng rất đỗi chân thành cảm động.
Nhà hát Kịch Hà Nội vừa công diễn vở kịch "Mảnh đất lắm người nhiều ma" (tác giả: Tiến sĩ Lê Mạnh Hùng, đạo diễn: NSND Lê Hùng). Thứ Hai, 26/09/2022 (024) 38.228.302
10. Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất. 11. Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân nhỏ bé. 12. Không có mảnh đất nào là xa lạ. Chỉ có kẻ lữ hành là người lạ. 13.
Ở nơi đất khách quê người, khoảng cách hàng nghìn cây số và mười mấy năm đã khiến chúng tôi thay đổi từ thân phận tới địa vị. Ngày rời trường đại học, trong số bạn bè tôi, rất nhiều người đã lựa chọn cách sống an toàn, quanh quẩn ở quê nhà, lựa chọn
Search: Xem Phim Dat Va Lang. Xem Phim Online - Phim HD - Phim Hay - Phim Hot - Bongngo 2018 Vùng dât câm lang ebook putlockers Xem phim hài tết: Đại Gia Chân Đất 7 Full HD hay mới nhất Bộ phim được sản xuất năm 2002 dựa trên tiểu thuyết "Mảnh đất lắm người nhiều ma" của Nguyễn Khắc Trường Vùng Đất Câm Lặng với tựa gốc là A
Dưới đây là Tổng hợp 11 phim Việt Nam chiếu rạp hay nhất năm 2020 mà bạn không nên bỏ qua!. 1. Tiệc trăng máu. Diễn viên: Kaity Nguyễn , Thái Hòa , Kiều Minh Tuấn , Hứa Vĩ Văn , Thu Trang, Đức Thịnh. Tiệc trăng máu với sự tham gia của các diễn viên không còn quá xa lạ với
Chuyện phim kể về các nhân vật ở độ tuổi 18-25, vừa vặn giống khoảng thời gian mình quen bạn người yêu. Trong phim cũng xuất hiện nhiều chi tiết… Continue Reading
Bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Nguyễn Hữu Phần "Đất và người" được chuyển thể từ tiểu thuyết "Mảnh đất lắm người nhiều ma" của nhà văn Nguyễn Khắc Trường. Cuộc thi sẽ được tổ chức trong 2 năm, từ tháng 4/2019 đến tháng 4/2021, nhằm tìm kiếm, chọn lọc và
xfo6bT. “Đất và Người”, chuyển thể từ tiểu thuyết “Mảnh đất lắm người nhiều ma” là một trong số ít những bộ phim Việt Nam để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi, mỗi lần xem lại đều hào hứng với từng cảnh quay, từng nhân vật. Bộ phim Việt khai thác bối cảnh nông thôn thời kỳ đổi mới mà cô bạn cùng phòng đại học đã chọn để mỗi bữa cơm chúng tôi cùng ngồi xem – bộ phim hiếm hoi xuất hiện trong một “rừng” những phim Hàn, phim Mỹ nổi như cồn của người chúng tôi gọi là “ánh sáng văn hóa”. Mê phim tìm đến truyện và sau khi đọc hết cuốn sách của Nguyễn Khắc Trường, một vài so sánh, những dòng suy nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu. 1. Cái kết có hậu hơn của phim Phim Việt Nam vẫn thường tròn trịa, người tốt ắt sẽ gặp những điều tốt đẹp và cái kết của Đất và Người không nằm ngoài vòng tròn ấy, nó thỏa mãn một người xem như tôi vì sự trọn vẹn. Cái kết có hậu của phim thể hiện rõ ràng nhất qua hai nhân vật anh Quềnh và bà Son. • Anh Quềnh Có lẽ ai đã xem qua bộ phim sẽ chẳng thể anh Quềnh do diễn viên Hán Văn Tình thủ vai – một người nông dân chân chất làm lụng quanh năm với ruộng vườn. Đây thậm chí còn là nhân vật được nhận xét là đắt nhất của phim, được ví như Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao – người nông dân bị bần cùng hóa. Tôi đã háo hức bao nhiêu khi đọc những dòng văn của Nguyễn Khắc Trường để xem anh Quềnh dưới ngòi bút của ông được khắc họa ra sao nhưng đáng tiếc đây lại là nhân vật đoản mệnh, xuất hiện và biến mất. Anh Quềnh khỏe như vâm xuất hiện ngay đầu truyện, trong cảnh đói quay quắt của làng Giếng Chùa và bị cái đói rút đến gần cạn sức lực. Anh Quềnh – người đã bị cả Giếng Chùa quay lưng vì lời đồn bị ma trên đồi Ông Bụt ám, đến trong đám ma cụ tổ họ Vũ Đình, trộm rượu trong bếp rồi uống đến say khật khưỡng. Tôi gắng đi tìm những lời Chí Phèo “chửi trời, chửi đời” nhưng không thấy, người đàn ông ấy trong truyện ít lời quá, những lời đầu tiên và cũng là cuối cùng của anh là lời tự sự trong căn lều rách nát, với người đàn bà tha hương ôm đứa con chết yểu vì đói. Sáng sớm hôm sau, tỉnh dậy sau cơn say, anh Quềnh có bao giờ nghĩ, độc giả có bao giờ đoán đó lại là những phút cuối cùng? Không ăn gì, người đàn ông sức vóc ấy lao đi làm giúp hàng xóm để rồi “chết vì ăn quá no”. Và đến khi chết người đàn ông ấy vẫn chẳng được yên, người em ruột chôn anh mình trong một manh chiếu rách, để sau khi bị tố giác lại đào mộ người đã khuất lên để tránh điều tiếng. Vảo phim, anh Quềnh từ một kẻ nát rượu bị ông Hàm lợi dụng đã có những giây phút hoàn lương trở về cuộc sống của một nông dân chân chính, đóng góp vào công cuộc đổi mới ở làng quê nghèo. Cái hoàn lương khi có một cô vợ bên cạnh, có người chăm lo mình và để mình quan tâm đã mang lại những niềm vui và sự hồi sinh cho nhân vật, để anh ríu rít hát ca cùng vợ “tình cốp là tình tình cốp”. Vẫn là một Quềnh ham uống rượu đến mức bị người mưu đồ làm hỏng cái máy xây xát nhưng không còn dễ nổi nóng và bị lợi dụng nữa. Đạo diễn đã đưa người vợ vào phim để cứu thoát Quềnh, đưa anh về trở thành một người nông dân, một người công nhân đóng góp sức lực cải cách quê hương. Nếu như Nam Cao cho Chí Phèo gặp Thị Nở rồi bị cô cự tuyệt và tìm đến cái chết để giải thoát thì bộ phim đã giải quyết trọn vẹn hơn, cho Quềnh gặp vợ và để anh được sống, hiền hậu, chân chất, không giàu nhưng lương thiện và hạnh phúc. • Bà Son Người phụ nữ Việt Nam điển hình, hết lòng vì chồng vì con, người đã hi sinh sự ngại ngần, xấu hổ và có lẽ là cả sĩ diện của một người phụ nữ để đến gặp người yêu cũ để xin rút đơn kiện về, cho chồng mình một con đường thoát khỏi tù tội. Không đoản mệnh như Quềnh nhưng người phụ nữ này cũng không được tác giả truyện chọn cho một con đường sống. Bị vợ của người yêu cũ chửi đổng vì vu oan, lại cảm thấy bị làm nhục có kẻ bịt mặt xưng danh người cũ bắt cóc rồi lột trần quần áo, bà đã tìm đến con đường tự vẫn. Người phụ nữ sắc nước hương trời mà số phận bất hạnh, đến chết vẫn không thể nhắm mắt vì oan khuất chưa tan. Trong phim, bà đã kịp ngăn mình lại để bơi qua thay vì trẫm mình xuống dòng nước lạnh. Con sông có phải là một ẩn dụ cho những ràng buộc, những kìm kẹp bà chịu đựng bao lâu nay và bơi qua đó, bà đã tìm cho mình một con đường mới, bà thực sự được sống chứ không còn như một cái bóng để người ta ép buộc và lợi dụng. 2. Romeo và Juliet của Việt Nam Đào và Tùng – hai người yêu nhau bất chấp hai dòng họ có mối thù trải qua bao đời. Những cuộc hẹn hò nơi gốc nhãn, những ám thị mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu khiến người đọc chẳng đừng liên tưởng đến mối tình Romeo và Juliet của Shakespear. Cũng là mối tình trái ngang và gặp nhiều trở ngại nhưng tư tưởng thời kỳ đổi mới, Nguyễn Khắc Trường đã cho hai nhân vật của mình sống thay vì chọn cái chết xót xa như nhà viết kịch Anh thế kỉ 17. Song tình yêu của đôi lứa vẫn bị chi phối bởi ý thức dòng họ, gia đình, khi Tùng say đắm trong tay người yêu vẫn kịp tỉnh táo nhận ra âm mưu của ông Hàm bố Đào để báo cho họ hàng và Đào, dù biết mười mươi hành động của bố là sai, cũng quy chụp rằng Tùng đã lợi dụng cơ hội để làm hại bố cô, làm hại dòng họ cô. Sự gay gắt của Đào với Tùng trong cả phim vào truyện chính là nút thắt tác giả hướng tới vì họ là người đại diện của thanh niên thời đại ấy và tình yêu của họ là thứ duy nhất có thể hóa giải mối thù hằn truyền kiếp giữa hai dòng họ. Có ai đã như tôi, dẫu biết mười mươi tác giả sẽ chẳng dễ dàng để đôi lứa chia lìa vẫn lo lắng khi đọc đến trang Tùng nói sẽ ra nước ngoài lao động học tập vì không được mọi người ủng hộ, ngay cả người yêu cũng không nghi ngờ, rồi chút khó chịu khi cô Đào trong phim cặp kè với một anh chàng trên phố huyện giàu chỉ để chọc tức người yêu dù anh chàng kia chẳng lấy gì làm tử tế? Thế mới biết tình yêu chẳng bao giờ là một chủ đề cũ, ngay cả trong bối cảnh viết về nông thôn thời đổi mới, người ta cũng muốn viết về một tình yêu mới – thứ tình yêu vượt lên mọi trở ngại, mọi chông gai để đến được với nhau. Gọi tình yêu của Đào và Tùng là một Romeo – Juliet của Việt Nam hẳn cũng chẳng quá lời. 3. Mảnh đất ít người nhiều ma Có nhà văn đã từng nhận xét rằng tiểu thuyết này nên được đặt tên là “Mảnh đất ít người nhiều ma” – những con ma sống thực chứ không phải là những linh hồn đã chết. Đọc tác phẩm, tôi dường như chỉ thấy những Đào, Tùng, Minh, trung tá Chỉnh hay hai nhân vật bạc mệnh – bà Son và anh Quềnh là người, còn những nhân vật khác – những cái đinh của tác phẩm đều là những con ma, bị tư tưởng họ hàng gia tộc đè nặng và dùng đủ mọi thủ đoạn, mưu mô để đạt được mục đích. Đó là ông Hàm – người đàn ông mờ mắt vì mối thù “tiền, tình” đến mức nỡ lòng quật tung cả nấm mồ người đã chết. Đó là Thủ – một bí thư xã mà vì muốn cứu anh mình đã xúi chị dâu gặp người tình cũ xin xỏ rồi đổ oan cho hai người rằng nửa đêm tằng tựu, trùm mũ giả danh là người tình cũ bắt cóc “lột trần” chị dâu mình hòng mong bà tố cáo làm ầm lên. Là Phúc – người họp các Đảng viên trong họ tại nhà để đưa ra những chiến lược để chống lại họ hàng bên Trịnh Bá. Đi cùng với hai nhân vật đình đám nhất trong hai họ Trịnh Bá – Vũ Đình, còn là những nhân vật tưởng chừng như nhỏ nhưng cũng là ma giữa cuộc đời, con ma tham nhũng trục lợi, con ma chỉ chờ cơ hội để hạ bệ lẫn nhau. Lời cảm thán của ông thống Biệu “chỉ có thể trị được ma chết, chứ không trị được ma sống” như ám ảnh trong tâm người đọc. Vậy là người thày phù thủy của cả vùng cũng đã phải chịu thua những cái xấu đang hiển hiện trước mắt, và càng đau đớn hơn khi sau khi con người ấy chết thì người ta đã lợi dụng tâm linh để phục vụ lợi ích cá nhân. Chị Bé – người đàn bà bị chủ nhà bạc bẽo đuổi khỏi nhà mang theo cái xác của đứa con gái nhỏ, người không một trốn nương thân phải trú nhờ nhà anh Quềnh, sau phụ việc cho nhà ông Hàm đã xin được lư hương của cụ thống Biệu và trở thành người cai quản tâm linh của làng. Mong muốn được sống, mong muốn được “ngồi mát ăn bát vàng”, nhà cao cửa rộng đã tiếp sức mạnh để chị “hiếp” người đàn ông mưu mô tên Hàm ngay trong đêm bà Son được chôn cất xong, để rồi chị chiếm được cái phần xác thịt của ông và bắt tay cùng Thủ, cùng Hàm trong “ma đồ bát quái” của hai cái đầu hiểm ác. Tác giả đã để ngỏ, không miêu tả cảnh chị bé nói những gì tại đám ma ông thống Biệu mà thay bằng cảnh Đào và Tùng ôm nhau “hòa làm một” trong đêm để cho người đọc tự vẽ ra những cái kết riêng, nhưng có lẽ khỏi cần nói thì ai cũng hiểu ông hướng đến một kết thúc tròn trịa cái đôi Romeo và Juliet kia hẳn sẽ chẳng để mọi thứ yên. 4. Truyện thực tế hơn, trần trụi hơn Cảm giác của tôi là như vậy khi thấy tình cảm của Minh – bạn thân của Đào dành cho Tùng. Trong truyện, ta bắt gặp đôi Romeo – Juliet trốn gia đình gặp nhau và những “nhu cầu” rất đời thường, nói toạc ra là nhu cầu xác thịt. Tác giả tả về cái “rạo rực” của Tùng khi chạm vào da thịt Đào, cũng chẳng ngại ngần nói thẳng rằng áo sống cô chẳng còn ngay ngắn. Miêu tả một lần thôi nhưng người đọc thì ai cũng hiểu rằng cái sự “manh động” ấy hẳn đã là quen thuộc. Thậm chí đời cha chú của Tùng – đôi nam nữ yêu mà không đến được, hay không dám đến với nhau là bà Son và ông Phúc cũng đã hò hẹn nhau ra gần bờ sông, cây được dựng như thành giường để “ôm ấp” nhau. Vào phim, trước sự kiểm duyệt của các đơn vị quản lý, hay vì văn hóa của Việt Nam chưa quen với việc phim về “thời cũ” lại đưa vào những cảnh tế nhị ra trắng trợn như thế nên cái đôi Romeo – Juliet kia có gặp nhau cũng gặp ban ngày ban mặt, trốn ra một góc nói chuyện, hay có gặp buổi tối cũng đừng mong nhìn thấy “ái ân” trên màn ảnh. Vậy nên cũng không khó hiểu tại sao đạo diễn cũng không ngần ngại cắt phéng đoạn “lỡ” khi Tùng chẳng kìm được mình trước ánh mắt rạo rực của Minh để lôi cô vào bụi rậm. Ở ngay gần người yêu, chỉ đang giận hờn nhau thôi mà Tùng đã không kìm lại được và Minh – dù biết có thể gây khó xử cho hai người cũng “mê muội” trong một giây phút, dù cuối cùng đã kịp ngăn mình lại. Vậy mới nói truyện “trần trụi” hơn khi tác giả dám miêu tả sự “táo tợn” của tình yêu tuổi trẻ, nhất là khi tình yêu ấy bị ngăn cản. Câu kết thúc truyện “Em khóc” khi nói về giọt nước mắt của Minh khi chứng kiến cảnh Đào và Tùng ôm nhau, hòa làm một dù mới mấy tiếng trước anh đã “lỡ” rung động trước cô có thể khiến nhiều người day dứt. Minh từ bỏ, Minh hi sinh cho tình yêu của hai bạn nhưng liệu cô có thực sự cam lòng? Bao nhiêu nước mắt rồi sẽ phải rơi khi chứng kiến bạn bè hạnh phúc và liệu một ngày cô có nổi dậy để giành giật và bị tình yêu làm mù quáng để rồi lại bị lợi dụng? Hay sẽ lại có một Bà Son khác ở Giếng Chùa? Trần trụi hơn còn là ở đó. 5. Sạn của bản in Bản in mà mình mua có nhiều lỗi chính tả, và tần suất xuất hiện nhiều hơn khi truyện càng đi đến hồi kết. Đọc có cảm giác người soát lỗi đã ngủ gật hay quá vội vàng mà bỏ qua đoạn cuối, những lỗi này gây khó chịu lớn trong quá trình đọc. Đánh giá 4/5 Waterlily, 27/08/2014
Mảnh đất lắm người nhiều ma là tên một tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Khắc Trường được sáng tác vào năm 1990. Mảnh đất lắm người nhiều ma được coi là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Nguyễn Khắc Trường viết về nông thôn Việt Nam. Tiểu thuyết này từng được dựng thành phim truyền hình với tiêu đề Đất và người năm 2002 bởi đạo diễn Nguyễn Hữu Phần, và nhận được giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1991. Nội dung chính Không gian của câu chuyện là địa bàn nông thôn ven sông Công Thái Nguyên trong thời gian năm 1988, khi mà Việt Nam đang bắt đầu thời kỳ đổi mới. Nội dung chính của tiểu thuyết là sự đấu đá cá nhân của hai dòng họ, họ Vũ và họ Trịnh ở làng Giếng Chùa, mà đại diện là Vũ Đình Phúc trưởng họ Vũ và anh em Trịnh Bá Hàm trưởng họ Trịnh, Trịnh Bá Thủ em của Hàm, bí thư Đảng ủy Đảng Cộng sản Việt Nam của xã. Đây là hai họ lớn nhất và có máu mặt nhất trong làng nhiều người giàu có, nhiều người có quyền chức là đi thoát ly. Mối hiềm khích giữa hai họ này qua lời kể lại trong tác phẩm thực ra đã kéo dài từ nhiều đời trước và đến đời Phúc - Hàm thì trực tiếp liên quan đến mối tình thù. Trước kia, khi còn trẻ, Phúc có quan hệ yêu đương với bà Son lúc đó Phúc đã có vợ, sau đó vì nhát gan mà bỏ bà Son. Bà Son sau đó bị bố mẹ ép gả cho Hàm có biệt danh Hàm thọt, sau khi cưới nhau, Hàm phát hiện ra vợ mình đã bị mất trinh khiến cho bà Son vì cớ đó sợ hãi phải sống như một cái bóng, tự coi mình là con tôi đòi trong nhà để đổi lấy việc Hàm để cho mình sống yên ổn trong nhà. Đây cũng chính là nguyên nhân chính khiến Hàm rất thù Phúc. Câu chuyện cứ xoay quanh những ân oán hai họ, và những đấu đá trong làng quê, được nâng cao lên quan điểm thành ra sự đấu đá trong chi bộ Đảng CSVN của xã mà ở đó Thủ làm bí thư xã, Phúc là chủ nhiệm hợp tác xã. Đỉnh cao của ân oán là việc ông Hàm âm mưu đào mộ bố Phúc mới mất để yểm bùa nhằm ám hại dòng họ Phúc nhưng bị phát hiện, sau đó bị bắt giam. Thủ dùng chị dâu mình là bà Son lừa cho ông Phúc rơi vào bẫy, vu oan cho hai người có tình ý, viết biên bản và bắt ép Phúc phải hòa giải để cứu ông Hàm. Sau đó lại dùng biên bản này để ép bà Son phải giả mạo đơn tố cáo Phúc có ý định cưỡng hiếp mình. Mâu thuẫn được đẩy cao lên đỉnh điểm khi bà Son bị cưỡng bách cao độ, xấu hổ và không còn lối thoát đã nhảy xuống sông tự vẫn và Phúc là người đầu tiên vớt xác bà. Câu chuyện cũng gắn liền với một mối tình oan trái là con gái của ông Hàm, Đào yêu Tùng, cháu gọi ông Phúc bằng cậu mẹ Tùng là chị gái ông Phúc, người họ Vũ. Tùng là Đảng viên tốt, cựu quân nhân, có trí vươn lên và muốn vượt qua những định kiến dòng họ, đồng thời cùng những Đảng viên tốt khác muốn xóa bỏ những bóng đen hắc ám trong chi bộ Đảng, làm trong sạch đội ngũ để xây dựng quên hương. Cùng sát cánh với Tùng còn có Trung tá Chỉnh, bạn chiến đấu của bố Tùng, cả hai thành một cặp Đảng viên đang vươn lên để xây dựng nền nếp mới cho chi bộ. Chuyện tình của Tùng và Đào tưởng chừng như dang dở sau khi chính Tùng phát hiện ra việc ông Hàm có ý đồ đào mộ và báo cho ông Phúc. Mâu thuẫn của họ được giải quyết ở cuối chuyện nhờ nhân vật nữ khác là Minh, bạn của Đào, cũng là một người thầm yêu Tùng. Ngoài ra, chuyện cũng mô tả những chuyện rắc rối "quanh lũy tre làng" thông qua những quan hệ phức tạp, và những nhân vật rất thú vị khác như cặp tình nhân ông Quản Ngư - bà Đồ Ngật, hay chuyện Tám lé cố ngóc đầu lên khỏi cuộc sống bí bách, hay những hành vi bất nhân của ông Phúc với chính bố mẹ, anh em của mình trong Cải cách ruộng đất. Câu chuyện cũng bị che phủ bởi những "bóng ma", từ huyền thoại ma ám của nhân vật Quỳnh - Quềnh cho đến sự hiện diện của một thầy mo - cô Thống Bệu. Nhưng thực chất của những bóng ma đó được lý giải vừa đơn giản mà lại rất triết lý của chính người trừ ma - cô Thống Bệu "Đừng tưởng đất này đã hết ma. Ma còn đang đẻ sinh đôi sinh ba nữa cơ đấy! Các vị có nhớ hôm trước hợp tác họp để đòi chia ruộng khoán không? Cứ như cuộc chọi gà, chọi trâu ngày xưa! Chả ai chịu nhả miếng nào. Cả làng có mỗi xứ Đồng Chùa là thượng đẳng điền, thì từ ông cán bộ đến bà xã viên, ai cũng muốn vơ giật về mình. Có đời thuở nào anh em ruột cũng cãi nhau, tranh nhau đất hương hỏa ngay ở đấy. Vợ chồng ông Tý Hỏi mới kinh, bỏ nhau mỗi người một niêu, hợp tác giao ruộng, ai cũng tranh thửa tốt. Vợ chồng thách nhau giữa làng mày mà làm ông phá. Mấy là đòi ruộng cũ không được thì bù lu bù loa lên, cứ nhao nhao như chào mào ăn dom! Xưa nay người ta chỉ sợ người chết chứ ai sợ người sống? Có đúng không hở? Chỉ sợ ma chứ ai sợ người. có phải không hở? Thế mà hôm ấy tôi đi nhận ruộng hộ con cháu, thấy hốt quá. Nhìn chả thấy người đâu, toàn ma. Những thân người sống ngồi đấy mà mà cấm còn nhận ra ai nữa." Tiểu thuyết kết thúc dang dở khi những mâu thuẫn bắt đầu được hạ nhiệt và những bóng đen hắc ám bắt đầu lộ ra mặt, mối tình Tùng - Đào bắt đầu có tín hiệu tốt đẹp và kết thúc bằng việc nhân vật Minh lặng lẽ khóc sau khi làm cầu nối hòa giải cho hai người. Nguồn wikipedia
Mảnh đất lắm người nhiều ma là một tiểu thuyết viết về nông thôn. Tác giả đã chủ động làm bộc lộ qua những trang viết một nông thôn có nhiều chuyển động, xáo trộn, đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu, tranh chấp nhau giữa các thế lực. Nông thôn ta đã trải qua cải cách ruộng đất đánh đổ địa chủ rồi hợp tác xã nông nghiệp, nhưng tư tưởng phong kiến vẫn còn rất nặng nề. Cuộc xung đột giữa cánh này, cánh kia, mượn danh đoàn thể, đảng, đoàn thể đấu nhau thực chất là cuộc xung đột giữa các dòng họ, các gia đình mang nặng tư tưởng và lề thói phong kiến cũ. Người dân không phát huy được quyền làm làm chủ, tư tưởng dân chủ bị vi phạm. Nếp suy nghĩ và đạo lý phong kiến lại mang bộ áo mới của tư tưởng và đạo đức cách mạng. Lớp người mang nặng tư tưởng trên không phải chỉ là người già mà chính là lớp người đang nắm quyền lực, đang hoạt động như Thủ, Phúc, Hàm… Điều đáng quý là ở nông thôn đã có lớp thanh niên mới như Tùng, Đào, Minh. Họ là những người không bị ràng buộc bởi tư tưởng và định kiến cũ, sống thanh thản, dễ hòa hợp. Mảnh đất lắm người nhiều ma – ngay tên tiểu thuyết đã gây cho người đọc một sự tò mò. Đúng là một mảnh đất lắm người nhiều ma, ma thật, ma giả, âm dương lẫn lộn… nhưng cuối cùng thì thế giới ma quỷ đã rơi vào khủng hoảng dữ dội để tự hủy diệt do những xung đột của chính bản thân nó. Không dè cái đói giáp hạt này lại có đủ móng vuốt nhảy xổ vào cả xóm Giếng Chùa, xóm vẫn quen đứng đầu về cái sang cái giàu toàn xã. Nơi đây nếu tính từ phía bắc xuống, là địa danh cuối cùng của đất trung du. Có đủ sông ngòi đồi sim ruộng lúa. Làng vẫn còn khung cổng tiên cổng hậu như hai ụ súng ở đầu bắc và đầu nam. Những phiến đất nung màu gan gà vừa to vừa dày ốp khít vào nhau, chắc đến đập không vỡ. Con đường chính giữa làng dài một cây số được lát bằng gạch vồ mua từ dưới Hương Canh – Vĩnh Phúc, mà lát nghiêng, nên bây giờ vẫn chắc khừ. Có số gạch lát đường này là bởi ngay xưa làng có lệ mỗi đám cưới phái nộp 200 viên. Trai làng lấy gái làng nộp 200 thế tức là môi bên có một trăm viên thôi. Nhưng nếu trai gái làng đi lấy vợ chồng ở đồng đất khác, thì gia đinh cứ cũng phải chồng đủ 200 viên. Thế mới biết ngay một làng nhỏ như cái mắt muỗi, người ta cũng không khuyến khích xuất dương, không thích mở cửa ra ngoài! Làng còn quy định những người đỗ đạt từ tú tài trở lên được nhận chức từ lý trưởng trở lên, và cả thành phân này nữa, ấy là những cô theo cách gọi nôm na là hoang thai cũng phải nộp 200 viên gạch vồ. Thành thử đường làng được lát bằng những niềm vui hạnh phúc, sự kiêu hãnh, chức danh và được lát bằng cả nỗi khổ đau ê chề của những mảnh đời. Nếu ví cả xã là cái bánh, là bông hoa, thì Giếng Chùa là cái nhân đường cái nhị mật nghĩa là nơi có lề thói nhất, cái sang và cả cái gàn của Giếng Chùa cũng là nhất xã, ở đây liên tục có những người đỗ đạt và nhưng người có địa vị chức sắc, dù chỉ là chức sắc ở xã, nhưng cũng lại thường xuyên có một hai anh chàng chày cối, đến mức dù thời nào thì những gã xắng cá này cũng như sống ngoài vòng pháp luật! Từ lâu số nhà ngói ở đây vẫn đứng đầu toàn vùng, mà lại chơi cầu kỳ lợp toàn ngói ta, nhỏ và đều tăm tắp như vảy rồng… Trông rêu phong và cổ kính. ấy thế mà vố này cũng đói vàng mắt! Nhiều nhà nấu cháo phải độn thêm rau tập tàng. Nhiều nhà luộc chuối xanh chấm nuối. Đến cả bà Đồ Ngất, người vẫn quen ăn trắng mặc trơn, phiên chợ nào cũng xách làn mây đi mua hôm thì chân giò lợn ỉ, hôm thì, cá chép cả con còn giãy đành đạch. Giờ cạn vốn, liền sáng chế ra bánh mạt ngô, thứ ngô trước đây chỉ dùng chưn gà, để ăn trừ bữa. Còn ông Quản Ngư, người được cả làng khen là chí lớn gan to, nước lã mà vã nên hồ. Bởi trong lúc khối anh có của nhưng chỉ ru rú bám váy vợ ở xó nhà, thì ông Quản với hai bàn tay trắng đã từng chu du đến nửa vòng trái đất. Hết Tân đảo, Tân-gia-ba, rồi mò mẫm sang đến cả đất tây từ thời còn bóng tối.
phim mảnh đất lắm người nhiều ma